Poésie et Proverbes Thơ và Châm Ngôn - Truc Lam Giai Thoat

Aller au contenu

Menu principal :

Poésie et Proverbes Thơ và Châm Ngôn




Thơ Đạo Thơ Đời / Poésie du Dharma et de la Vie
Malgré tous les efforts, la transcription exacte et en rimes s’était avérée impossible. Merci de vous contenter uniquement du sens, avec les sincères excuses du traducteur incompétent. tmd
--
Tue Tanh Thich a ajouté 2 commentaires à une publication datant du 13 mars 2019.
SỢ
Thời buổi này, sao cái gì cũng SỢ ?
Ra đường SỢ công an
Vô cơ quan SỢ Sếp
Vô bếp SỢ nổ ga
Đi Honda SỢ cháy
Đi cấy SỢ đĩa bám da
Đi Innova SỢ lũ cuốn.
Ăn rau muống SỢ nhiễm chì
Ăn bún, mì SỢ hóa chất
Tiền đem cất SỢ trộm vào..
Hổng có đồng nào SỢ chết đói
Đi về tối SỢ cướp xe
Đi bằng ghe SỢ chết đuối .
Ăn muối SỢ huyết áp cao
Ăn rau SỢ thiếu chất
Món nào cũng ăn tất
SỢ.. thân thể phì nhiêu.!!
- Thế gian lo sợ đủ điều
Ai '' Vô Sở Úy '' sống nhiều an zui.
Như Nhiên
_(())_

PHOBIE
De nos jours, pourquoi tout n’est que PEUR?
Dehors dans la rue, PEUR de la police
Au bureau APPREHENSION de notre chef ou boss,
Dans la cuisine, CRAINTE d’une explosion de gaz
PEUR que notre moto Honda ne prenne feu
Dans les rizières, une FRAYEUR des sangsues sur notre peau
En voiture Innova PANIQUE d’être emportés par l’inondation.
Manger les liserons d’eau, REDOUTER une intoxication au plomb
Les nouilles, PHOBIE des produits chimiques
Cacher notre argent par FRAYEUR du vol ( home jacking ).
En cas de pauvreté, la CRAINTE de famine
Rentrer de nuit, la PEUR de se faire voler sa voiture ( car jacking )
Aller en sampan la PANIQUE de se noyer
Manger du sel, PEUR d’une tension artérielle élevée
Manger végétarien, CRAINTE des carences
Tout bouffer, la HANTISE de grossir…!!
- Le monde a la TROUILLE de beaucoup de choses
Qui sait « Vivre Sans Crainte », nagera dans la Sérénité et la Félicité.
Nhu Nhien
--

Nguyên vãn bài kệ thị tịch (bài kệ dặn dò trước lúc mất) của ni sư Diệu Nhân Phiên âm Hán-Việt:
Sinh lão bệnh tử,
Tự cổ thường nhiên.
Dục cầu xuất ly,
Giải phọc thiêm triền.
Mê chi cầu Phật,
Hoặc chi cầu Thiền.
Thiền Phật bất cầu,
Đỗ khẩu vô nghiên (ngôn).[8]

Dịch nghĩa:
Sinh, già, bệnh, chết,
Từ xưa thường vậy.
Muốn tìm thoát ly,
Cởi thêm trói buộc.
Mê mới tìm Phật,
Lầm mới cầu Thiền.
Thiền Phật chẳng tìm,
Ngậm miệng không nói.

Naissance, vieillesse, maladie, décès
Sont ainsi depuis toujours.
Vouloir s’en affranchir,
Détacher ces liens revient à les resserrer.
Implorer Bouddha n’est qu’ignorance,
Quémander le zen est une erreur.
Zen et Bouddha point de quête,
Motus et bouche cousue.
( traduction tmd )


--
Hãy gọi đúng tên tôi
Appelez moi par mon vrai nom


Đừng bảo ngày mai tôi đã ra đi
Bởi v
ì chính hôm nay tôi vẫn còn đang tới
H
ãy ngắm tôi thoát hình trong từng phút từng giây
Làm
đọt lá trên cành xuân
Làm con chim non cánh mềm chiêm chiếp
vui mừng trong tổ mới
Làm con sâu xanh trên cuống hoa hồng
Làm gân viên ngọc trắng tượng h
ình trong lòng đá.
Ne dites pas que demain je serai parti
Puisqu’aujourd’hui, je suis en train d’arriver
Admirez ma transformation durant chaque minute chaque seconde
En bourgeon de feuille sur la branche printanière
En oisillon aux ailes fragiles piaillant heureux dans son nouveau nid
En chenille verte sur la tige d’une rose
En veine d’une perle d’Agate blanche dessinant les formes dans la pierre.


Tôi còn tới
để khóc để cười
Để ước mong để lo sợ
Sự xuất nhập của tôi là hơi thở
Nhịp sinh diệt của tôi cũng là tiếng đập một lần
của hàng triệu trái tim.

Il me reste à parvenir pour pleurer et rire
Pour espérer et m’angoisser
Mon import et export est le souffle respiratoire
Mon rythme cyclique est aussi le battement en mesure de millions de coeurs

Tôi là con phù du thoát hình trên mặt n
ước
Và là con chim sơn ca mùa xuân
V
ề trên sông đón bắt phù du
Tôi là con ếch bơi trong hồ thu
Và cũng là con rắn nước trườn đi
Tìm cách nuôi thân bằng thân ếch nhái
Je suis à la fois l’éphémère mutant sur la surface de l’eau,
Et l’alouette gulgule qui l’attrape sur le fleuve au printemps
Je suis la grenouille barbotant dans la mare en automne
Et le serpent d’eau qui rampe
A la recherche des batraciens pour se nourrir

Tôi là em bé nghèo Ouganda, bao nhiêu xương sườn đều lộ ra,
hai bàn chân bằng hai ống sậy
Tôi cũng là người chế tạo bom đạn
Để cung cấp kịp thời cho các dân tộc Á phi.
Je suis l’enfant indigent d’Ouganda, aux côtes visibles,
Aux jambes en tiges de roseaux
Je suis également le fabricant de bombes et de munitions
Fournisseur en temps et en heure aux populations d’Asie et d'Afrique.

Tôi là em bé mười hai
Bị làm nhục nhảy xuống biển sâu
Tôi cũng là người hải tặc sinh ra với một trái tim
chưa biết nhìn biết cảm
Je suis l'enfant de 12 ans
Violé qui se suicide dans l’océan profond
Et aussi le pirate né avec un cœur aveugle et sans compassion,


Tôi là người đảng viên cao cấp, cầm quyền sinh sát trong tay
Và cũng là kẻ bị coi là có nợ máu nhân dân
đang chết dần mòn
trong trại tập trung cải tạo
Nỗi vui của tôi thanh thoát như trời Xuân,
ấm áp cỏ hoa muôn lối
Niềm đau của tôi đọng thành nước mắt,
ngập về bốn đại dương sâu.
Je suis le haut gradé du parti, détenant le pouvoir de vie et de mort
Et en même temps le condamné pour dette de sang envers le peuple agonisant dans les camps de rééducation,
Ma joie est légère comme le soleil de printemps,
Réchauffant toute la végétation,
Ma souffrance s’accumule en larmes,
Inondant les quatre profonds océans.

Hãy nhớ gọi đúng tên tôi
Cho tôi được nghe một lần tất cả những tiếng
tôi khóc tôi cười
Cho tôi thấy được nỗi đau và niềm vui là một
H
ãy nhớ gọi đúng tên tôi
Cho tôi giật m
ình tỉnh thức
để cho cánh cửa lòng tôi để ngỏ
Cánh cửa Xót Thương.

Pensez à m’appeler par mon vrai nom
Afin que je puisse écouter pour une fois tous mes pleurs et mes rires
Et réaliser que la Souffrance et le Bonheur ne font qu’un
Pensez à m’appeler par mon Nom exact
Pour me faire sursauter d’Eveil
Et permettre à mon cœur de laisser ouvert un battant…
Celui de la Compassion.

Thích Nhất Hạnh
( traduction tmđ )
--
Hai mặt /
Double face

SỰ THẬT có 6 chữ  ( La ) VERITE comporte 6 lettres
GIẢ DỐI cũng 6 luôn  
( L’) ERREUR ( Fausseté ) 6 également
Mặt trái và mặt phải  
Pile et Face
Trắng đen ôi khó lường!
 Blanc et Noir, comment s’en méfier !?

TÌNH YÊU có 7 chữ   
PASSION possède 7 lettres
PHẢN BỘI cũng thế thôi   
PARJURE ( Adultère ) de même
Chúng là hình với bóng   
Elles sont comme objet et ombre
Rất dễ dàng đổi ngôi.
  Aisées à se permuter

Chữ YÊU là 3 chữ  
( En vietnamien ) AMOUR comporte 3 lettres
HẬN là ba, giống nhau.
La HAINE pareillement
Người say men Hạnh phúc  L’un ivre de bonheur
Kẻ thành Lý Mạc Sầu.  
l’autre devenant une héroïne impitoyable

BẠN BÈ có 5 chữ
AMIS ( en vietnamien ) contient 5 lettres
KẺ THÙ đếm cũng năm  ENNEMIS se compte de même
Hôm nao lời ngọt mật  
Hier des paroles mielleuses
Hôm nay chìa.. dao g
ăm. Aujourd’hui que des poignards

Từ VUI có 3 chữ  
JOIE comporte 3 lettres ( en vietnamien )
Tiếng SU cũng đồng như.  TRISTESSE en similitude
Quá vui thường mất trí,  Trop de joie conduit à la déraison
Mất trí đời đổ hư.
 La folie à l’échec de sa vie

Chữ KHÓC có 4 chữ  
PLEURS s’écrit en 4 lettres ( en vietnamien )
CƯỜI cũng vậy, giống in  RIRES aussi, en ressemblance
Ai '' giòn c
ười, tươi khóc ''  Qui s’esclaffe, rit aux larmes
Ấy cảm thọ nhận chìm.  
Qui déprime dans la mélancolie

Chữ ĐẠO gồm 3 chữ  DHARMA contient 3 lettres en vietnamien
ĐỜI cũng rứa, là ba
 VIE MONDAINE idem ( en vietnamien évidemment ;-)
ĐỜI thường hay ôm giữ
 La seconde a tendance à étreindre et à retenir
ĐẠO buông x
ả, cười xòa.  Le premier à lâcher prise et à sourire

Cuộc sống là hai mặt  
La Vie est à double face
Giới tuyến một đường tơ .
 dont la frontière est un fil de soie
Chấp nhận mà không vướng Acceptons la sans aucun accroc
Nhẹ bước qua hai bờ .
 pour enjamber les 2 rives en douceur.

Thích Tánh Tuệ
--
Đời và Đạo  Vie et Dharma

Đôi khi Đời hiểu Đạo
 Parfois la Vie s’accorde avec le Dharma
Nhưng Đạo lại chê Đời
 Mais le Dharma ne cesse de la dénigrer
Tự Đại chỉ m
ình ta Suffisant, il prétend connaître seul
Thấy đâu là cứu cánh
  la clé du But Ultime

Nào ngờ Đạo và Đời
Sans se douter que le Dharma et la Vie
Cũng chỉ Hình với Bóng  
Sont liés comme un Objet et son Ombre
Nhọc công lo diệt Bóng  Il s’épuise à détruire l’Ombre
Tưởng thế là Thật Hư ;-)
 Convaincu de détenir la Vérité ;-)

« Đạo bất ly Thế Gian giác »
« Hors de la Vie, le Dharma ne conduit point à l'Eveil »

Bờm  
le gamin Candide
--
Biết Mình  
Se connaître

Quay về, tôi kiếm lỗi tôi  
En me retournant pour chercher mes erreurs
Quán sâu mới
thấy.. lôi thôi đủ điều  En visualisation profonde, je découvre enfin… tous mes défauts
Tham lam, sân hận, mạn kiêu  
Envie Jalousie, Colère Rage, Orgueil Arrogance
Chê bai, xét nét.. Nói nhiều hơn tu
 Juger, jauger… je cause plus que je ne pratique
Bấy lâu nay bị cầm tù  
Que de temps à être prisonnier
Trong bao cám dỗ, mịt mù lợi danh  
des tentations multiples, à être ébloui par la gloire,
Một lời nói cũng hơn tranh
 à me disputer pour une simple parole
Tham ái, chấp ngã quẩn quanh giữa
đời. Friand d’amour, imbu de mon ego au milieu du labyrinthe de la vie
Loay hoay tóc đã bạc rồi  Durant mes occupations, mes cheveux ont déjà blanchi
Sống trong phiền lụy một đời đa mang!..  Je mène une existence de tracas et de multiples fardeaux
Chiều nay thắp một nén nhang  
Ce soir, j’allume un bâton d’encens
Chí thành trước Phật ăn năn tội t
ình  Pour le Bouddha en guise de ma sincère repentance
- Con vì bóng tối vô minh - « A cause de l’ombre de l’obscurantisme,
Trần duyên phủ áng Tâm kinh bụi mờ  
du voile de poussière de la Vie par-dessus ma lucidité
Việc tu lần lữa, chần chờ J’ai longuement hésité dans ma pratique
Việc đời tham vọng chưa giờ l
ãng xao.  Alors que j’étais très assidu aux ambitions mondaines.
Phước duyên tỉnh thức, hồi đầu
 Par un heureux réveil, je fais un vœu de retour
Nguyện theo chân Phật qua cầu tử sanh  
aux pieds de Bouddha pour traverser le cycle des renaissances
Từ nay xin trọn ý lành  
À partir de ce jour, n’avoir que des pensées positives
'' Phản quang tự kỷ '' tịnh thanh nghiệp trần  
Par auto-introspection, apaiser le karma de mes sens
Ngày đêm tu tập tinh cần
 Et par une pratique suivie jour et nuit
Bước qua thất niệm để gần Đạo tâm.
Abandonner les pensées illusoires pour me rapprocher de mon véritable Esprit.
Nguyện không gây tạo lỗi lầm Je m’engage à supprimer les malentendus
Nguyện nhìn nhân thế với tầm mắt th
ương.. à regarder le monde avec amour
Từ bi, khiêm hạ, nhịn nhường  compassion, modestie, indulgence
Co
n xin dưới bóng Phật ngồi  Je viens m’asseoir à l’ombre de Bouddha
Đường Tu vững tiến không lùi từ đây.
 Afin de progresser dans ma pratique avec persévérance et sans recul
- Hương hoa chẳng ngược gió bay
- Contrairement au parfum des fleurs qui ne remonte pas le sens du vent
Hương người đức hạnh.. Biết '' quay trở về ''..  celui du pratiquant pieux sait revenir »

Thích Tánh Tuệ
--

Sống An Vui  
Vivre heureux en paix

Cuộc đời ni ngắn lắm
 Cette vie est très courte

Đừng bận lời thị phi  Ne la gaspillez pas en médisances
Thấy điều chi có ích  Dès que vous vous apercevez d'un service utile
Lặng lẽ làm, rồi đi !  Faites le en silence, et continuez votre chemin !


Ai gieo mầm san sẻ  Quiconque sème les germes du partage
Gặt hái về yêu thương  Récoltera les fruits de l’amour
Người gieo nhân ích kỷ  Qui sème ceux de l’égoïsme
Quả chín, buồn cô đơn.  A l’éclosion, goûtera la tristesse de la solitude.

- Cứ ôm hoài sầu hận  Toujours conserver la haine
Chỉ khiến mình ta đau,  ne fait du tort qu’à nous-mêmes
Người vẫn cười hể hả  L’autre continue à rire à gorge déployée
Còn ta tóc bạc màu.  tandis que blanchit notre chevelure.

Lá thời gian rớt vội  La feuille du temps tombe vite
Tháng ngày như bóng mây  Les jours et les mois passent comme les nuages
Trách chi ai lầm lỗi  Ne reprochons plus aux coupables
Phiền chi, đời đổi thay!  Ne nous désolons pas sur la vie qui change !

Cuộc đời ni buồn lắm  Cette vie est très triste
Đừng tiết kiệm nụ cười!  N’économisons pas nos sourires !
Sống từ hòa, cởi mở  Vivons pacifiques et ouverts
Đón thanh bình muôn nơi.  Accueillons la Paix en tous lieux.

Cuộc đời này đẹp lắm!  Qu’elle est belle cette vie !
Tiếc chi ngày đã qua  Ne regrettons pas le passé
Hiện tại luôn tươi thắm  Le présent est toujours merveilleux
Với cõi lòng bao la..   Accueilli dans notre vaste cœur …
                
Như Nhiên  (T Tánh Tuệ)
--
NHẮN GỬI BẠN GIÀ   A MES VIEUX POTES

Hỡi
các bạn già của tôi ơi!  Ecoutez moi mes vieilles branches !
Đừng có tủi thân, hoặc trách đời  Ne soyez pas tristes sur votre sort ou ne reprochez point à la vie
Thời g
ian, năm, tháng, qua nhanh lắm  Le temps, en mois et en années file à toute allure
Hãy sống từng giây phút tuyệt vời.  
Vivez plutôt chaque seconde et minute merveilleuses

Bao
năm lăn lóc, cũng đủ rồi  Bourlinguer durant des années est largement suffisant
Bôn ba thời vận, sống nổi trôi  
En errance au gré du sort, ballottés par les flots,
Nhục
vinh, sướng khổ, đều có cả  Décadence et Grandeurs, Bonheur et Souffrance, vous en avez goûté
Giờ chỉ mình ta, với
đất trời.  Maintenant, vous vous retrouvez tous seuls entre Ciel et Terre.

Cuộc
đời là thế đó bạn ơi  Ainsi va la vie, mes chers amis
trách, có than, cũng đã rồi  A quoi servent les reproches et les regrets quand tout n’est que passé
Chỉ gây mâu thuẫn, thêm buồn khổ
A part d’être la source de contradictions et de souffrances
Chẳng ích lợi chi, lúc cuối
đời.  Aucune réelle utilité, en votre fin de vie.

Buông bỏ hết đi, cất làm gì  Lâchez donc prise complètement, pourquoi stocker ?
Để hồn thư thả, lúc ra đi  Afin de faire la Paix avec votre esprit, au moment du départ
Tiền bạc, lo âu, giờ vô nghĩa  
Richesse, Soucis, n’ont plus aucun sens
Hận
thù, xung đột, chẳng ích chi. De même que la Vengeance, les Conflits, aucune utilité.

Thời gian còn lại, có là bao  
Combien de temps encore, durant le peu qui vous reste
Hãy cố vui lên, chớ u sầu  Efforçez vous d’être joyeux, ne soyez pas tristes
Thực hiện những gì mình m
ơ ước  Réalisez vos vœux et rêves
Để đừng hối tiếc, lúc lìa nhau.  Pour n’avoir aucun regret, le jour de votre séparation

Sức khoẻ, là niềm vui lúc tuổi già  
La Santé est source de Joie à la vieillesse
Là liều thuốc bổ, chẳng gì qua  
Un fortifiant inappréciable
Tình
thương, tha thứ là sức mạnh  Amour et Compassion ( litt. Pardon ) sont des forces
Hạnh phúc, bình an,
đến mọi nhà!  Pour amener le Bonheur et la Paix dans chaque demeure !

( tác giả khuyết danh ) Auteur inconnu
--
MỘNG   SONGE

Gá thân mộng,  Emprunter ce corps de songe
Dạo cảnh mộng.
Se promener dans le monde des songes.
Mộng tan rồi,
 Une fois disparu le songe,
Cười vỡ mộng.
Rire aux éclats du songe.
Ghi lời mộng,
 Noter les paroles dans le songe,
Nhắn khách mộng.
 Les adresser aux passagers du songe.
Biết được mộng,
 Savoir que c’est un songe,
Tỉnh cơn mộng.
 Se réveiller du songe.

~ HT Thích Thanh Từ ~
--
Tử sinh đừng hỏi, kẻo phí lời.  Ne gaspillez pas votre parole par des questions sur la Vie et la Mort.
Thời tiết "nhân duyên" vốn tại trời.  
La météo des « causalités » dépend du ciel.
Mây núi nào không bay cạnh núi,  
Quels nuages de montagnes ne volent pas près des monts,
Sóng nào chẳng ở chốn xa khơi.
 Quelles vagues ne se trouvent elles pas à l’horizon
Hoa nở tháng Ba, luôn vẫn vậy.  
Les fleurs continuent à ouvrir leur corolle en Mars
Gà gáy canh năm đánh thức người.
 Le chant du coq à réveiller les gens à 5 heures du matin.
Cái đạo, cái tâm ai thấu hiểu,
 Qui s’est imprégné du sens profond de la Voie et de l'Esprit,
Mới biết phù du sống ở đời.
 Aura compris le côté éphémère de la Vie.

~ Tuệ Trung Thượng Sĩ ~
--
Nguyện cầu tha thiết đáy lòng ta,  Priant avec ferveur du fond de mon cœur,
Tinh tấn công phu nương Phật Đà,
 Pratiquant avec assiduité la Voie de Bouddha
Nhất tâm như núi không lay chuyển,
 D’une unique volonté comme la montagne inébranlable
Quán phá U minh, ngựa phi xa.
Je visualise pour déchirer l’obscurantisme, et empêcher la fuite au galop de mon esprit.

~ Diệu Giác ~
--
Mấy ai thành Phật nhờ đi tu,  Nul n’accède à l’Eveil, rien qu’en entrant dans les ordres
Khi trí thông minh
* bị hãm tù.  Avec son intelligence* encore emprisonnée.
Phải thấy huyền vi trong ngọc sáng,
Lui faudrait-il encore percevoir le Merveilleux dans la brillance du Joyau
Như thấy vầng dương giữa khói mù.
 Tel un Arc en Ciel parmi la brume

~ Kiều Phù ~
NB : Đúng lý là Tuệ Giác, chứ không phải trí thông minh thế gian
Pour être plus précis on parle de Prajna et non d'intelligence mondaine


Trải qua mấy bận long đong  Ayant traversé plusieurs périodes d’errement
Ngộ ra chẳng sắc thì không cũng
đành.  A défaut de prendre conscience de la Forme, on se contente de la Vacuité
~ Khuyết Danh ~

Thấm nghĩa vô thường: tình bớt hẹp  Imprégnés du sens de la temporalité, notre compassion sera moins étroite
Nén hương l
òng xin tưởng nhớ chung... Dédions à la mémoire de tous les êtres, ce bâton d’encens
Sợi khói vấn vương chân mộ chí  Dont les volutes s’attardent au pied des sépultures
Đám mạ ven cồn thấp thoáng xuân
Le printemps s’annonçant parmi les îlots d’épis de riz
~ Tuệ Thiền ~

Phật Tính vốn là "Tính chẳng hai",  
La Bouddhéité n’est pas binaire
Thế gian nào có “đúng” hay “sai”,
 Le Monde n’est ni juste ni faux
Chính tâm, trung đạo, l
ìa sinh tử,  La Pleine conscience, la Voie du milieu nous aident à sortir du cycle des renaissances
Kiến tính - tự lòng hiện Nh
ư Lai.  Percevoir la Nature Ultime des choses découvre la nôtre de Tathagata
~ Diệu Giác ~

Chẳng kém Tứ Minh về cái ngông,  Rivalisant d’orgueil avec Tứ Minh
Không cầu trời phật
thưởng, khen công.  Nul besoin de récompense, ni de louange du Ciel
Giác ngộ nhiều khi chưa mà đ
ã,  L’éveil semblant absent et pourtant accessible  ,
Sự đời lắm lúc có mà không.
 Les évènements de la vie présents mais imperceptibles,
Tiểu nhân tìm thuốc mong bất tử,  
Le mesquin recherche des remèdes pour l’éternité,
Người giỏi ung dung chẳng bận l
òng.  Le brave reste serein et sans souci.
Đi câu mà chẳng mang câu, lưới,
 Il va à la pêche sans canne ni filet
Thậm chí chẳng thèm ngó xuống sông.
 Ni même jeter un coup d’œil à la rivière.
~ Tuệ Trung Thượng Sĩ ~

Trải qua ma khảo biết bao lần,
Combien de multiples tortures de Mara doit on endurer,
Thành Phật bão giông chẳng ngại ngần,  
Traverser sans hésitation les tempêtes pour devenir Bouddha
Vượt nạn phục ma thành tiên thánh,  Surmonter les périls et vaincre le maléfique pour devenir un saint
Chẳng ma chẳng nạn chẳng thành nhân.  
Sans Mara, sans danger, sans réalisation.
~ Diệu Giác ~

Thảng bên tai một tiếng chày kình,  
Au creux de l’oreille, le bruit rythmé d’un pilon
Khách tang hải giật mình trong giấc mộng.
Le dormeur se réveille de son cauchemar
~ Chu Mạnh Trinh ~

Thế gian ưa dối, không ưa thật.  Le monde préfère le mensonge à la vérité.
Nhưng thật dối g
ì, đều bụi đất.  Mais tous les deux ne sont que poussière
Muốn sang tới được bờ bên kia, Si vous souhaitez atteindre l’autre rive,
Hãy hỏi trẻ con ch
ơi trước mặt. Demandez le aux enfants d’en face en train de jouer
~ Tuệ Trung Thượng Sĩ ~

Trí tuệ như trăng sáng giữa trời,  La clairvoyance telle la pleine lune au milieu du ciel
Bao trùm thiên hạ, chiếu muôn nơi.
Accède au monde, en éclairant chaque lieu.
Muốn tìm
được nó, đừng phân biệt Pour la trouver, ne pas distinguer
Cả rừng phong hoặc lá phong rơi.
 Toute la forêt d’érables rouges de son tapis de feuilles mortes
~ Kiều Phù ~

Nắng tắt, hết ngày lại đến đêm. Avec le déclin des rayons de soleil, au jour succède la nuit
Đ
ã tối, đường đời càng tối thêm. Dans les ténèbres, notre chemin de vie n’en est que plus obscur
Nhà mình
đèn có mà không thắp, Les luminaires de notre demeure sont pourtant là mais inutilisés
Lại nhờ ánh sáng của nhà bên.
Nous ne savons profiter que de la lumière du voisinage.
Sau núi mặt trời chưa kịp lặn.
 Alors que le soleil incomplètement caché derrière la montagne
Bên hồ trăng sáng đ
ã nhô lên.  Sur le lac, la lune a fait son apparition
Sống chết luân hoàn, đời đ
ã vậy, Selon le cycle des renaissances, ainsi suit la vie,
Sao không niệm Phật, sớm quy thiền?
Pourquoi ne pas psalmodier Bouddha et rallier le Thiền ( Zen ) ?
~ Trần Nhân Tông ~

Bỗng trời nổi gió, bụi tung bay.
Brusquement le vent se lève, déchaînant la poussière
Ông chài say tít, mặc thuyền xoay.
Faisant tournoyer la barque délaissée par le pêcheur ivre.
Một dãy núi
đồi vang tiếng sấm. Le tonnerre résonne sur la chaîne de montagnes.
Chân trời bốn phía mịt mù mây.
L'horizon des quatre côtés se couvre d'épaisses nuages.
Sầm sập mưa rơi như thác đổ.
La pluie tombe violemment telle une chute d'eau
Thi nhau ánh chớp xé đêm dày.
les éclairs se succèdent pour déchirer l'obscurité de la nuit.
Bất chợt b
ão tan, trời lại tạnh. Tout d'un coup la tempête s'arrête, le ciel se calme.
Tr
ăng sáng ngoài thềm - canh mấy đây? Le clair de lune sur le perron, - quelle heure est-il ?
~ Trần Nhân Tông ~

"Thế sự
đua nhau nói CÓ/KHÔNG, L'Humanité se rivalise pour dire OUI/NON,
Biế
t đâu là CÓ, biết đâu KHÔNG? Comment savoir où se trouve le OUI et le NON ?
KHÔNG hề làm bậy, là KHÔNG CÓ!
Ne pas ( NON ) commettre d'erreur, cela n'existe pas ( NON OUI )
CÓ biế
t thương người, ấy CÓ KHÔNG! Savoir ( OUI ) aimer, cela arrive t-il ( OUI NON ) ?
CÓ, KHÔNG? KHÔNG CÓ, KHÔNG KHÔNG CÓ!
OUI, NON ? cela ni existe( NON OUI ) ni n'existe pas ( NON NON OUI ) !
Chỉ chốn trần gian mới CÓ/KHÔNG..." C'est uniquement en ce bas monde que subsiste le OUI/NON...
~ NP ~

Giác Tính đủ luôn tự Tâm mình, La Clairvoyance est entière dans notre Esprit,
X
ưa nay không diệt cũng không sinh, Depuis toujours elle ne disparaît ni ne naît,
Tịnh thanh vốn gốc không lay động,
Le Silence est le socle immuable,
Vạn pháp năng sinh tự Tâm Linh.
Et tous les phénomènes naîssent de notre Mental.
~ Diệu Giác ~

Tất cả các pháp Tous les phénomènes
Đều từ tâm sinh
naissent de notre Mental,
Tâm không chỗ sinh
Si notre Esprit ne naît d'aucun endroit,
Pháp không chỗ trụ
Ils n'auront aucun ancrage
Nếu đạt đất l
òng Si nous avons acquis la volonté
Làm gì chẳng ngại
d'action sans crainte
Kh
ông gặp thượng căn Et sans avoir rencontré de compréhension,
Cẩn thận chớ nói
Gardons nous d'en parler
~ Vô Ngôn Thông ~

Đầu cành dương liễu vương cam lộ A l'extrémité de la branche de Saule distribuant l'eau de compassion,
Một giọt mười phương rưới cũng đầy
Une goutte suffit à remplir dix contrées de bénédiction
Bao nhiêu trần lụy tiêu tan hết
Faisant disparaître tous les malheurs du monde
Đàn tràng thanh tịnh ở ngay đây.
L'autel solennel se trouve ici et maintenant.
~ Làng Mai ~

Chưa bước chân đi đã đến rồi,
Môi chưa hé mở đ
ã nên lời.
Cho vì tr
ăm việc đều như thế
C
òn một đường lên phải biết noi.
~ Vô Môn Huệ Khai ~

Pháp môn Bất nhị xưa tới nay,
Vô niệm làm tông vốn tỏ bày,
Vô tướng làm thể không dao động,
Gốc là Vô trụ, Kiến tính ngay.
~ Diệu Giác ~

Hoàng hôn, mặt trời lặn
Sau dãy nú
i xa xa.
Thời gian trôi, khó giữ.
Người trẻ rồi cũng già.
Ai cưỡng được cái chết
Không cho đến t
ìm ta?
Vậy hãy lo tâm niệm,
Để xa lánh ma tà.
~ Trần Nhân Tông ~

Da phấn, tóc thơm với má đào,
Khi nh
ìn, ai cũng thấy nao nao.
Thực chất chỉ toàn x
ương với thịt,
Giết người đau đớn chẳng cần dao.
~ Trần Nhân Tông ~

Trăm năm một giấc mộng dài
Bàng hoàng tỉnh dậy là ai hay m
ình?
Là mình sao chẳng giống mình
Là ai sao lại chính mình nằm
đây!
~ Khuyết Danh ~

Vui thú giúp người dưỡng thiện tâm
Trợ duyên Bồ Tát vẫn âm
thầm
Sớm sớm lên kinh tìm ánh
đạo
Chiều chiều xuống chợ gỡ gươm đao
Phước duyên kết nối người quân tử
Bắc nam sum họp một mái thiền
Phật ở trong l
òng Phật im tiếng
Tu tâm d
ưỡng tính bỏ iêng hùng.
~ Trần Thái Minh ~

Giác tính Như Lai ở Tự tâm,
Hào quang chiếu diệu khắp xa gần,
Thân - tâm như một, thanh tịnh thể,
Ta - Phật chẳng hai, chuyển pháp luân.
~ Diệu Giác ~

Thở đi nhẹ một kiếp người
Vui đi để có nụ cười thênh thang
~ Khuyết Danh ~

Thấu rõ, Buông bỏ, Tùy duyên,
Lòng hằng niệm Phật, nhất nguyền Vãng sa
nh,
Sen thơm ngát, thắm một cành,
Tây phương Cực lạc viên thành Đạo Chân.
~ Diệu Giác ~

Trần gian bao nỗi thăng trầm
Lấy điều giác ngộ tu tâm tịnh thiền
Trắng đen khác một cái nh
ìn
Đời hư hay thực tâm mình sáng soi
~ Đăng Học ~

Bao nhiêu lầm lỡ cũng do tâm
Tâm tịnh còn
đâu dấu lỗi lầm
Sám hối xong rồi l
òng nhẹ nhõm
Ngàn x
ưa mây bạc vẫn thong dong
~ Khuyết Danh ~

Tâm viên, Ý mã khổ làm sao,
Sai khiến ta
đi khắp nẻo nào,
Ơn Phật phát minh Pháp mầu nhiệm,
Phục Tâm, kiềm
Ý tuyệt biết bao.
~ Diệu Giác ~

"Chẳng nghĩ"- ta vẫn hiện tiền,
Bên tai lời Tổ: "Thánh Hiền vô vi".
Tâm ý "lặng rỗng" một khi,
Trí huệ bừng mở, Từ bi dâng trào.
~ Diệu Giác ~

Xuân hết đến hè, năm tháng qua.
Rất nhanh, người trẻ hoá thành già.
Sầu muộn luôn theo cùng tuổi tác.
Sang giàu rút cục chỉ phù hoa.
Bể "khổ" là đời, thường vẫn vậy,
Sông "yêu" mang lại lắm phiền hà.
Cứ m
ãi buông mình theo dục vọng,
Có ngày tai hoạ
đến tìm ta.
~ Tuệ Trung Thượng Sĩ ~

Sáng dậy, mặt trời mọc phía đông.
Lát sau đ
ã thấy đứng trên không.
Mà người như thể đang mê
ngủ,
Chẳng hay vạn vật vẫn xoay vòng.
Hoa nở rồi tàn, hoa lại nở.
Sự
đời suy thịnh, có mà không.
Sao chẳng tĩnh tâm ngồi suy nghĩ,
Tự m
ình gây khổ, cứ long đong?
~ Trần Nhân Tông ~

Mấy ai thành Phật ở tu hành
Chỉ trói cùm thêm trí óc mình
Thấu lẽ huyền vi
trong ngọc sáng
Là vầng dương hiện giữa trời xanh
~ Thiền sư Bảo Giám ~


Học Đạo lòng ta thỏa nguyện cầu,
Xả buông vạn sự chấp gì
đâu,
Quay về lạc trú nơi Tâm Bụt,
Tuệ giác, t
ình thương, hạnh phúc giầu.
~ Diệu Giác ~

Hư vô tính diệu khó vin noi
Riêng bụng hư vô hiểu được thôi
Trên núi ngọc thiêu màu vẫn nhuận
Trong l
ò sen nở sắc thường tươi
~ Thiền sư Ngộ Ấn ~


"Sống thiền hành thiện" kiếp thanh tao
Công danh phú quý chẳng t
ơ hào
Lánh chốn quan trường t
ìm thương đạo
Căng buồm bát nh
ã thả tiêu dao
đời chẳng sạch chẳng nhơ bẩn
Đúng sai, sai đúng tự c
õi lòng
Vận n
ước đến thời Vương thắng Bá
Xưa nay chính đạo vẫn hơn tà.
~ Trần Thái Minh ~

Vượt qua Sáu Thức quậy lăng xăng,
Gặp Thức Bảy Si níu lằng nhằng,
B
ình tĩnh lặng thinh chinh phục nốt,
Nhập vào Thức Tám -
giác vạn năng.
~ Diệu Giác ~

Tự do là ung dung trong ràng buộc
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương
~ Khuyết Danh ~

Người đi khất thực tình thương
Bằng b
ình bát rộng sâu nhường con tim
Thuận d
òng sinh tử hóa duyên
Không phân biệt, chẳng nhị-biên là gì
Ta
trồng hạt giống từ bi
Ngày sau kết trái vô-vi cúng-dường
Nguyện trên khắp nẻo vô thường
Người đi phổ độ vào đường chân-như
~ Diệu Linh ~

Thiền tự tính, Định tự tâm,
Lục trần chẳng nhiễm, lặng câm niệm tồi,
Đứng, đi, nghĩ, nói, nằm, ngồi,
Tịnh, vô chướng n
gại - bao hồi chân tu.
~ Diệu Giác ~

Nếu bạn tự có tâm an
Ở đâu cũng thấy như đang ở nhà
~ Khuyết Danh ~

Phật ở trong lòng mỗi chúng ta.
Bốn ph
ương thân pháp chỉ bao la.
Trong veo bể Phật, đêm thu lắng.
Trời đêm đơn độc mảnh trăng tà.
~ Tuệ Trung Thượng S
ĩ ~

Tâm nhàn muôn sự thông ba cõi
Một tiếng c
ười khan ấm đất trời.
~ Khuyết Danh ~

Hàm tiếu, nụ cười thoảng trên môi,
Tâm thân h
òa nhịp nhất như rồi,
Mặt trời chính niệm soi khắp nẻo,
Quán sát từ h
òa mọi sự trôi.
~ Diệu Giác ~

Thiền định hai mươi năm
Gặ
p lại Ta - Muôn - Thuở
Vô niệm giữa vầng trăng
Mộng mị chừ tan vỡ...
~ Tuệ Thiền ~

Phải chăng còn tiếng đàn xưa vọng
Réo rắc luân hồi ở c
õi sau
Mong ta hoá kiếp làm mây trắng
Bay giữa tầng cao thoát nẻo sầu
~ Lê Trọng Minh ~

Thời gian trôi mãi, chậm hay ma
u,
Thương - giận, hạnh phúc hay khổ đau,
Lưu chuyển đến - đi, không ngừng nghỉ,
Sống - Tu sao thật toại l
òng nhau.
~ Diệu Giác ~

Tâm không hay hờn giận
Chẳng oán trách thù ai
Lòng khoan dung rộng rãi
Ấy là cảnh bồng lai
~ Khuyết Danh ~

Ở đời, phúc họa đến song song.
Nơi này thanh tịch sống thong dong.
Sáng ngắm chim bay trên sóng biển.
Chiều xem mây khói phủ kín đồng.
Thẹn đời điên loạn, thân nhơ bẩn.
Mừng nước chưa suy, sạch tấm l
òng.
Đêm đêm mơ thấy quan âm Phật.
Sóng thu vừa cạn lại vừa trong.
~ Tuệ Trung Thượng Sĩ ~

Phật ở nơi tâm,
Nhọc chi kiếm tầm
Bởi mê muội ngược xuôi t
ìm Phật
Cõi trần gian nguồn giác mênh mông
~ Khuyết Danh ~

Cỏ dại ven đường
Hồn nhiên điểm nụ
Giữa chút tầm thường
Bao la hội tụ
~ Tuệ Thiền ~

Mở rộng tâm ra lòng thanh thản
An nhiên t
ự tại đời thong dong
~ Khuyết Danh ~

Nhà tranh cửa gỗ đời thanh thoát
Không đúng không sai tự tại tâm
~ Trần Nhân Tông ~

Âm dương, tội đức cứ xoay vần.
Bể đời v
ì thế lắm gian truân.
Nh
ưng đã có thân thì có bệnh.
Bằng không có bệnh, ắt không thân.
Thuốc quý
trường sinh không thể có.
Chẳng g
ì níu giữ tuổi thanh xuân.
Cái chính - tu thân, xa quỷ dữ,
Hàng ngày tâm niệm h
ướng thiên chân.
~ Trần Nhân Tông ~

Bát nhã hằng soi Tự Tâm mình,
Thảnh th
ơi, Tỉnh thức nhập Tính linh,
Thường nơi Giác tính muôn dụng khởi,
Công đức viên thành - Tâm diệu minh.
~ Diệu Giác ~

Thanh thản ngồi yên chính giữa nhà,
Nhìn Côn Luân khói gợn xa xa.
Lúc mệt, thảnh th
ơi, tâm tự tắt,
Không thiền, không Phật, chỉ m
ình ta.
~ Tuệ Trung Thượng Sĩ ~

Coi người xa van neo đường
Sang soi ch
ỉ một tình thương nhiệm mầu
~ Khuyết Danh ~

Tâm thông hết thảy đều thông,
Tâm mê có mắt mà không thấy đàng,
Phật trao ta Ánh đạo vàng,
Tự m
ình khám phá Thiên đàng Tự tâm.
~ Diệu Giác ~

Thu về không báo nhạn cùng bay.
Cớ sao quyến luyến cõi
đời này?
Môn đệ đừng buồn ta sắp mất,
Thầy xưa chết để hóa thầy nay.
~ Từ Lộ ~

Lắng lòng nhẫn một chút thôi
Sẽ nghe trời
đất mở lời yêu thương
~ Trần Huệ Hiền ~

Tâm bình thế giới bình
Tâm an vạn sự an
~ Khuyết Danh ~

Ta không biết đâu suối nguồn an lạc
Sáng sáng ra v
ườn bón đậu trồng dưa
Ta không biết đâu bến bờ hạnh phúc
Đúng ngọ về chùa cất cuốc ăn trưa
~ Viên Minh ~

Bước chân, hơi thở, nụ cười,
Ba phép chính niệm của người thảnh thơi.
~ Diệu Giác ~

Đặt bước là đ
ã ... tới nơi,
An trú hiện tại, đất trời nở hoa.
Thở
sâu, êm nhẹ, bình hòa,
Thân tâm tạo hợp một tòa kỳ quan.
C
ười nụ thấu hiểu, dung khoan,
N
ão phiền tan biến, hân hoan ngập lòng.
~ Diệu Giác ~

Ngồi thiền trên tảng đá xanh
Gió ngàn di động muôn cành nở hoa
Nắng vàng nhè nhẹ trôi qua
Mây đang gợn sóng in tà áo ai
Xuyên qua bao dặm đường dài
Gió ơi dừng lại ta hỏi mấy câu
Đêm đêm hứng giọt sương sầu
Lá xa nguồn cội biết đâu lối về
Hồn ơi thức tỉnh cơn mê
Trở về chánh niệm chứ mê t
ình đời
Mắt đừng ô nhiễm mắt ơi
Tai không nghe m
ãi chuyện đời thị phi
Chân ơi dừn
g lại đừng đi
Để tâm lắng đọng những g
ì đã qua
Rũ xong cái nghiệp ta bà
Thoát c
ăn nhà lửa đáo tòa Như Lai.
~ Khuyết Danh ~

Nhẹ chuông ai điểm đời hư ảo
Đánh thức vần trăng sáng tự tâm.
~ Khuyết Danh ~

Trong gỗ luôn có lửa,
Vẫn thế bao đời nay.
Nếu gỗ khôn
g có lửa,
Sao cháy được thế này?
~ Khuông Việt ~

Chiều lên chùa núi trầm tư
Chim chao biếc lá hát ru cuộc đời
Sáng về thăm rẫy bên đồi
Thấy nghe vô niệm, ngộ lời Tâm Kinh
~ Tuệ Thiền ~

Vạn vật không mà có,
Có mà lại như không.
Khi hiểu được điều đó,
Người và Phật tương đồng.
~ Lâm Khu ~

Kiếp người - bọt sóng biển mênh mông.
Sống chết tại thiên, chớ bận l
òng.
Nắng
đẹp bình minh, chiều xạm tối.
Mùa xuân lá mọc, héo mùa
đông.
L
ã Vọng, Phan Lang đều chết cả.(2)
Thiên nhiên vận vật cứ xoay v
òng.
Kiếp
đời đã vậy, đừng than vãn.
Về tây nắng ngả, n
ước về đông.
~ Trần Nhân Tông ~

Ơi, núi đêm tịch mịch
Có nghe tiếng thơ ai
Trong đất trời im vắng
Ta nghe tiếng thở dài
Như tiếng than cô đơn
Của những kẻ lạc loài
Đang hướng về cố xứ
Quê Hương, từ mây phủ
Lửa đỏ cách ngăn rồi !
Ai mê ! ai tỉnh thức
Trần gian hay địa ngục
Kiếp dầy đặc u minh
Ta đi tìm lại mình
Giữa biển
đời náo động
Ơi, ưu phiền cuộc sống
Ơi, khát vọng bon chen
Ta tìm gì ? giữa đêm
Sóng xô bờ n
ão loạn
Tìm một giây thanh thản
Có phải vầng tr
ăng xa,
Xa tít giải Thiên Hà
Ơi, vầng trăng huyễn mộng
Giữa đất trời cao rộng
Ta t
ìm ta, tìm ai
Vẫn tiếng gió thở dài
Ơi đêm trường tịch tịch
Về đâu ! sẽ về đâu !
Nhân gian Vạn Cổ Sầu
Chờ bí tích nhiệm mầu
Chờ vầng trăng huyền diệu
Như cung đàn muôn điệu...
An h
òa cõi nhân gian
Ta chờ Trăng, chờ Trăng,
Chờ hoài trong tâm tưởng,
Phương nào là định hướng
Thuyền về, Bến Chân Như
Kính lậy Đấng Đại Từ
Ban cho con trí tuệ
Nghe âm vang tiếng kệ
Từ vô thỉ bao đời…
Vầng trăng nào xa xôi
Sáng ngời trong tâm tưởng
Ai mở tâm hồi hướng
Xin an bình nhân sinh
Tôi đi tìm lại mình
Giữa biển chiều sóng nổi
Tôi âm thầm… chờ
đợi
Chờ đợi một Vầng Trăng
~ Tuệ Nga ~

Chẳng qua bã gạo ủ lên men,
Mà biến ng
ười ngay thành kẻ hèn.
Nhà tan nước mất đều do rượu,
Phá cả tôn nghiêm chốn cửa thiền.
~ Trần Nhân Tông ~

Bóng trúc quét sân trần chẳng đọng
Vầng trăng xuyên biển nước không sao
~ Khuyết Danh ~

Cuộc đời như một giấc mơ
Tỉnh ra mái tóc bạc phơ trên đầu
Tuyệt mù xanh thẳm ngàn dâu
Gió tung cát bụi t
ìm đâu lối về
~ Khuyết Danh ~

Lửa trong cây có sẵn
Dù tắt lại bùng ngay
Nếu bảo cây không lửa
Xát mạnh sao cháy cây
~ Đại sư Khuông Việt ~

Có, từ hạt bụi nhỏ.
Không, cái gì cũng không.
Nh
ư hình trăng dưới nước,
Có, mà thực t
ình không.
~ Từ Lộ ~

Ta là người lữ khách
Qua đây tạm dừng chân
Đâu cũng là quán trọ
Đi rồi không vấn vương.

Ta là người lữ khách
Không mang nặng hành trang
Chân mây đầu gối nhẹ
Như sương ngàn vân du.

Một nụ hoa chớm nở
Một sắc đẹp vừa tàn
Đến đi như sợi nắng
Mất c
òn như hư không.

Một sáng nghe người hỏi
C
òn lại gì mai sau
Ta lặng yên k
hông nói
Em thơ gập cúi đầu.

Đức Thế Tôn thường dạy
Nghĩ nói cùng việc làm
Cả ba hằng trong sáng
V
ì phúc lạc hà sa.

Ngang qua vùng
đất lạ
Lưu lại hạt hồng tâm
Trong khu vườn xinh nhỏ
Nở mấy cụm sen vàng.

Bên rừng cây cổ thụ
Gi
òng suối tịnh reo ca
Gió là
nh về muôn hướng
Cội tùng già trăng lên.
~ Sơn Cư ~


Tâm tịnh, Cực lạc hiện bày,
Đưa m
ình về lại phút này với Ta,
Tính Giác là Phật Di
Đà,
Bóng trăng tỏ hiện đáy hồ lặng trong.
~ Diệu Giác ~

Nhịn được cái tức một lúc
Tránh được mối lo trăm ngày
Muốn h
òa thuận trên dưới
Nhẫn nhịn đứng hàng đầu
Cái khó của trăm nết
Nết nhẫn nhịn là cao
Cha con nhẫn nhịn nhau
Giữ vẹn toàn đạo l
ý
Vợ chồng nhẫn nhịn nhau
Con cái khỏi b
ơ vơ
Anh em nhẫn nhịn nhau
Gia đ
ình thường yên ấm
Bạn bè nhẫn nhịn nhau
T
ình cảm chẳng phai mờ
Tự mình nhẫn nhịn
được
Ai ai cũng mến yêu
~ Lai Tú Trân ~

Đồng hồ tích… tắc… gõ nhịp hai,
Đếm một, đếm hai, đếm đúng - sai,
Xuất - nhập, buồn - vui, rồi buông - nắm,
Lắc qua - lắc lại, xóa khổ tai.
~ Diệu Giác ~

Lên chùa đàm đạo cùng sư cụ
Về phố nhâm nhi chén rượu nồng
Bạn ép uống nhiều, ta chẳng uống
Sợ rồi chuếnh choáng một ngày xuân
~ Tuệ Thiền ~

Biết đời mình rong rêu
Thì ngại gì m
ưa nắng
Biết nẻo về tang trắng
Ngại g
ì bàn tay không.
Đứng trước ngọn gió đông
Cười cành hoa năm cũ
Đôi khi m
ình du thủ
Để thấy mình mênh mông.
Biển dẫu động ngày đêm
Sóng tan về với nước
Ta một đời xuôi ngược
Thoảng bóng gầy khôn nguôi.
Nay mượn thân cát bụi
Sống trọn kiếp phù du
Bước ngang bờ hư thực
Ca lên lời thiên thu.
~ Thông Nhã ~

Người đi trong coi sắc không
Hành trang chở chut nắng hồng trên vai
~ Khuyết Danh ~

Thu tàn rồi lại đông sang
Bước chân lữ khách dặm ngàn tha hương
Phút giây chợt thấu vô thường
Cúi đầu sụp lạy dặm trường đ
ã qua.
~ Tâm Bửu ~

Đất Tâm rộng mở, cõi nhân gian,
Muôn màu hoa nở, n
ước bình an.
Xin dâng lên Phật hoa trăm đóa,
Gió ác ngh
ìn thu chẳng héo tàn.
~ Trần Nhân Tông ~

Hành xả công năng thật nhiệm mầu,
Chịu đ
òn mạ lỵ có sao đâu,
Ung dung chính pháp sâu tâm khảm,
Tỏa ngát hương sen ao bùn nâu.
~ Diệu Giác ~

Xưa nay không xứ sở
Xứ sở ấy chân tông
Chân tông hư ảo thế
Có ảo tức không không
~ Thiền sư Định Hương ~


Vừa tới cửa ngoài nghe tiếng hét,
Tỉnh giấc hôn trầm lũ cháu con,
Một tiếng sấm Xuân vừa chấn động,
Khắp nơi cây cối nẩy mầm non.
~ Trần Thái Tông ~

Ai nói gì thì mình cứ nghe
Nghe
sâu hiểu thấu thương nhiều...
Buồn chi ba bốn bữa
Để tâm tư khổ sầu
Ta cười ta thở thật sâu
U buồn tan biến thật mau
~ Thích Pháp Hòa ~

Cái tâm không tướng, chẳng hình hài.
Thấy nó mắt th
ường dễ mấy ai?
Muốn biết cái tâm cho thật r
õ,
Từ chiều cứ ngủ
đến canh hai.
~ Tuệ Trung Thượng Sĩ ~

Tịnh Độ cùng Thiền quyện h
òa nhau,
Pháp môn mầu nhiệm diệt khổ
đau,
Song tu đạt quả Phúc và Huệ,
Viên m
ãn cuộc đời nay và sau.
~ Diệu Giác ~

Đất, nước, lửa, gió, thức
Hết thảy vốn đều không
Như mây tan rồi tụ
Phật nhật chiếu
không cùng
Sắc thân và diệu thể
Chẳng hợp, chẳng lìa xa
Kẻ nào toan tách biệt
Lò lửa, một cành hoa
~ Thiền sư Đạo Huệ ~

Thân như tường vách đ
ã lung lay
Lật
đật người đời những xót thay
Nếu được l
òng không không tướng sắc
Sắc Không ẩn hiện mặc vần xoay
~ Thiền sư Viên Chiếu ~

Chí tâm niệm Phật muôn đời phúc
Thành tâm niệm Phật vạn niên khang
~ Khuyết Danh ~

Thở vào tâm tĩnh lặng
Thở ra miệng mỉm cười
~ TS Nhất Hạnh ~

Giữa không và có chẳng bao xa.
Xưa nay sống chết - một thôi mà.
Hoa nở năm nay - hoa năm ngoái.
Trăng sáng bây giờ - trăng tối qua.
Thấm thoắt Ba Sinh như gió thoảng.
Tuần hoàn Chín C
õi kiếp phù hoa.
Vậy sống thế nào là tốt nhất?
Ma ha bát nhã, tát - bà - ha?
~ Tuệ Trung Thượng Sĩ ~

Một chút giận hai chút tham
Lận đận cả đời ri cũng khổ
Trăm điều lành, ngàn điều nhịn
Thong dong tất dạ rứa mà vui
~ HT Thiện Siêu ~

Có sinh, ắt có tử.
Có tử là có sinh.
Sống chết t
rời định sẵn,
Sướng khổ đều do m
ình.
Sự
đời luôn thay đổi,
Buồn vui - bóng với h
ình.
Ai không lo sống chết,
Mới là ng
ười thông minh.
~ Vạn Trì Bát ~

Thân ta là dải đất bằng
Tâm ta là nước sông Hằng mênh mông
T
ình ta là đóa hoa hồng
Ý ta l
à cả cánh đồng tâm linh
~ Huyền Không ~

Siêng năng tưới Pháp khắp vườn tâm,
Thiền khéo hạt Linh sẽ nảy mầm,
Tinh tấn, công phu chăm cây lớn,
Bồ Đề Chính Quả ắt đầy mâm.
~ Diệu Giác ~

Giới giữ cho thân sạch lỗi lầm
Cho tâm như ngọc dồi tâm
Cho hoa trí tuệ tươi ngàn kiếp
Cho
quả từ bi đẹp bội phần
~ Khuyết Danh ~

Có khi nhẫn để yêu thương
Có khi nhẫn để t
ìm đường lo toan
Có khi nhẫn để vẹn toàn
Có khi nhẫn để xoay vần
Thiên thời, địa lợi, nhân tâm hiệp h
òa
Có khi nhẫn
để vị tha
Có khi nhẫn để thêm ta, bớt thù
Có khi nhẫn: tỉnh giả ngu
Hơn hơn, thiệt thiệt đường tu khó lường
Có khi nhẫn để vô thường
Không không, sắc sắc đoạn trường trần ai
Có khi nhẫn để lắng tai
Khôn khôn, dại dại nào ai tránh v
òng
Có khi nhẫn
để bao dung
Ta vui người cũng vui cùng có khi
Có khi nhẫn để tăng uy
Có khi nhẫn để kiên tr
ì bền gan
Có khi nhẫn
để an toàn
Có khi nhẫn để r
õ ràng đúng sai
Bạn bè quan hệ nào ai
Có khi nhẫn để khinh người trọng ta
Xem ra cũng khó đó mà
Chữ Tâm, chữ Nhẫn ngẫm ra cũng gần
~ Khuyết Danh ~

Nhẹ chuông ai điểm đời hư ảo
Đánh thứ
c vầng trăng sáng từ tâm
~ Khuyết Danh ~

Lộc không ngoài vòng nhân quả
H
ãy yêu thương và tha thứ cho mọi người
~ Khuyết Danh ~

Định Tâm, Huệ Nhãn mở dần ra,
Chiếu phá lầm mê cõi Ta bà,
Kiến Tính Minh Tâm, hai mà một,
Đạo mầu thành Phật tại lòng ta.
~ Diệu Giác ~

Đất, nước, lửa, gió, thức
Vốn dĩ đều là không.
Khác mây tan và hợp,
L
òng Phật sáng vô song.
~ Âu Đạo Huệ ~

Hít vào tâm tỉnh lặng
Thở ra miệng mỉm cười
An trú trong hiện tại  
Giờ phút đẹp tuyệt vời...
~ Thích Nhất Hạnh ~

Thành quả tròn
đầy - công tu dưỡng,
Thơm ngon ngọt bổ - vị chẳng lường,
Người hiền tạo phúc - ngàn người hưởng,
Cây qu
ý nở hoa vạn lây hương.
~ Diệu Giác ~

Cõi ng
ười ta vạn nẻo đường
Sáng soi chỉ một t
ình thương nhiệm mầu
~ Khuyết Danh ~

Cái đã đi không đi.
Chưa đi cũng không đi.
Ngoài cái đ
ã và chưa,
Đang đi cũng chẳng đi.
~ Long Thọ Bồ Tát ~

Siêng năng quét rác vườn tâm
Cho cây tuệ giác nảy mầm tốt tươi
~ Khuyết Danh ~

Bận lòng chi nắm bắt
Tr
ăm năm nữa còn không
Xin về làm mây trắng
Nhẹ nhàng trôi thong dong.
~ Minh Niệm ~

Phật pháp tựa như bè vượt sông,
Giúp ta đoạn dứt bụi trần hồng,
Sông Mê, biển Khổ dần vượt hết,
Đến bến rời bè lại về Không.
~ Diệu Giác ~

Ta về gặp lại chân như
Nghe bao lá rụng đôi bờ tử sinh
Chân như hoá hiện nguyên h
ình
Đưa tay nhặt lấy vô tình vỡ tan
~ Tâm Bửu ~

Lỡ sinh vào chốn bụi hồng,
Thì xin
đi trọn một vòng cho xong.
Lỡ con, lỡ vợ, lỡ chồng,
Thì xin sống trọn
đẹp lòng đôi bên.
Lỡ mang danh nghiệp vang rền,
Tất nhiên phải chịu mũi tên tỵ hiềm.
Lỡ làm một chiếc que diêm,
Sáng đời một chút lửa tim mặn nồng.
Lỡ đi vào chốn c
õi không,
Tôn thờ lý t
ưởng vững lòng ban sơ.
Lỡ vào chơi một ván cờ,
Cớ sao lại nỡ ơ thờ cuộc chơi.
Lỡ làm thân phận con người,
Th
ì xin sống trọn một đời phù sinh.
Lỡ tơ vương một chữ t
ình,
Thì xin yêu trọn những gì
đáng yêu.
Lỡ thương lời kinh sớm chiều,
Th
ì xin muôn thuở ghi điều dạy răn.
Lỡ gởi thân chốn nhọc nhằn,
Áo ca sa thoát nguyện dần thoát ly.
~ Pháp Hòa ~

Tịnh tâm chẳng khởi những độc tà,
"Phiền n
ão chướng" phàm, lấy đâu ra?
"Nghiệp chướng" không gieo, sao lo tội?
Ung dung, "Báo chướng" khỏi can qua.
~ Diệu Giác ~

Còn gặp nhau thì hãy cứ vui,
Chuyện
đời như nước chảy hoa trôi
Lợi danh như bóng mây ch
ìm nổi
Chỉ có tình th
ương để lại đời.
Còn gặp nhau thì hãy cứ thương
T
ình người muôn thuở vẫn còn vương
Chắc chiu một chút
tình thương ấy
Gửi khắp muôn phương vạn nẻo đường.
Còn gặp nhau thì hãy cứ "chơi"
Bao nhiêu thú vị ở trên đời
Vui chơi trong
ý tình cao nhã
Cuộc sống càng thêm nét tuyệt vời.
Còn gặp nhau thì hãy cứ c
ười
Cho t
ình thêm thắm ý thêm tươi
Cho hương thêm ngát, đời thêm vị
Cho đẹp l
òng tất cả mọi người
Còn gặp nhau thì hãy cứ chào
Giữa miền
đất rộng với trời cao
Vui câu nhân nghĩa tr
òn sau trước
Lấy chữ nhân t
ình gửi tặng nhau.
Còn gặp nhau thì hãy cứ say
Say tình say nghĩa bấy lâu nay
Say th
ơ say nhạc say bè bạn
Quên cả không gian lẫn tháng ngày.
Còn gặp nhau thì hãy cứ đi
Đi t
ìm chân lý, lẽ huyền vi
An nhiên tự tại lòng thanh thản
Đời sống tâm linh thật diệu kỳ.
~ Tôn Nữ Hỷ Khương  ~

Ngàn năm sinh tử mộng
Tan trong một ngụm trà
Mênh mông pháp giới rộng
Nở tr
òn một cánh hoa
~  Khuyết Danh ~

Tuyết bay tuyết nở nụ cười
Trong hoa có tuyết trong người có hoa
Tuyết mênh mông, tuyết bao la
Tuyết, người, hoa, mộng chỉ là tuyết bay
~ Khuyết Danh ~

Nào ai dám chắc mình còn có ngày mai
Dù bạn còn xuân hay mái
đầu đã bạc
Và hôm nay có thể là c
ơ hội lần cuối
Để bạn mở l
òng với những người yêu thương
~ Khuyết Danh ~

Bồ đề vốn không cây
Gương sáng cũng chẳng đài,
Xưa nay không một vật,
Chỗ nào dính
bụi bặm.
~ Huệ Năng ~

Sống sao lòng thật thảnh thơi,
Xem đời như cuộc dạo chơi sơn hà,
Năm Châu ấm một mái nhà,
T
ình thương hiểu biết là quà Phật ban.
~ Diệu Giác ~

Chừng như thực thực hư hư
Chừng như gió lặng chừng như trăng ngừng
Ngh
ìn xưa trăng chỉ một vầng
Nghìn sau tr
ăng gió cũng chừng ấy thôi
~ Khuyết Danh ~

Tiếng chuông thấm đượm tình nương rẫy
Cứu vớt hồn ta giữa chợ đời...
Phố chật lao xao lời với lỗ
Mai về quê cũ uống trà chơi
~ Tuệ Thiền ~

Dù xuống biển dẫu lên ngàn,
An nhiên tự tại... lạc quan tu Thiền,
Chính niệm tuệ giác kết liền
Từ bi hỷ xả... mãn viên giữa trần.
~ Diệu Giác ~

Vạn pháp thế gian thảy tùy duyên,
Tử sinh thành hoại lẽ tự nhiên,
U mê, chấp trước gây phiền n
ão,
Buông chấp bỏ mê
đặng thành Tiên.
~ Diệu Giác ~

Ngày qua ngày lặng lẻ
Trăm năm cũng vô vi
Những c
õi đời huyền hoặc
Đến để rồi ra đi
~ Khuyết Danh ~

Bụt đâu tu sống bởi riêng mình
Muôn niệm, dụng tâm vị chúng sinh,
Từ bi, Trí huệ - khai Kiến Tính,
Thanh tịnh, Vị tha -
đắc Tâm Minh.
~ Diệu Giác ~

Tâm không - diệu d
ụng
Bất lập nhị nguyên
Duyên lành toả khắp
Rong chơi c
õi Thiền.
~ Tuệ Thiền ~

Người trồng cây hạnh để chơi
Ta trồng cây đức để đời về sau
~ Khuyết Danh ~

Tướng, Danh, Phân biệt - ấy hướng mê,
Chính trí, Như như - thuận lối về,
Lạc nẻo Đắm mê - v
òng Sinh tử,
Ngộ đường Tỉnh giác - thẳng về Quê.
~ Diệu Giác ~

Một thân tứ đại mong manh
Cỏi lòng chứa đủ tâm tình trần gian
~ Khuyết Danh ~

Bao ngày khăn gói kiếm đường tu
Biết ở non cao chốn khói mù
Cốc tự nằm trong rừng lá thấp
Am thiền ở cạnh gốc mù u
Leo đồi vững chí mưa che nón
Vượt suối b
ình tâm nắng đội dù
Mấy tháng đi t
ìm sao chả thấy
Thôi
đành chở lại chốn an cư
~ Khuyết Danh ~

Từ không sanh có, có sẽ không
Hữu hữu vô vô khắp chân không
Từ vô sinh hữu, sinh biến hóa
Biến hóa cùng rồi trở l
ại Không
Vũ trụ xoay vần tâm lý đạt
Quán tỏ thân trần thần ấy thông
Thấu lẽ tuần ho
àn, đây tạo hóa
Tạo hóa tỏ rồi, thấu sắc không
~ Nhân Tử ~

Nhà tranh cửa gỗ đời thanh thoát
Không đúng không sai tự tại tâm
~ Khuyết Danh ~

Nguyện mang lại an vui,
Cho t
ất cả chúng sinh.
Tôi xin yêu thương họ,
Với tất cả l
òng tôi.
Trong tất cả chúng sinh,
Nguyện làm người kém nhất.
Cầu xin cho tất cả,
Chúng sinh đều hơn tôi.
Nguyện canh chừng trong tôi,
Xúc cảm nào bấn loạn?
Quyết tâm tôi diệt bỏ,
Tinh khiết đáy l
òng tôi.
Chúng sinh nào hung dữ,
Gieo đau thương mênh mông,
Tôi xin yêu thương họ,
Như kho tàng vô giá.
Những ai ngược đ
ãi tôi,
Nhục mạ, vu khống tôi,
Nhẫn nhục tôi chịu
đựng,
Vinh quang này hiến dâng.
Những ai dù vô cớ,
Làm tổn thương cho tôi,
Tôi xin biết ơn họ,
Như vị thầy tối thượng.
Nơi muôn ngàn thế giới,
Chúng sinh đều là mẹ.
Khổ đau nào con gánh,
Hạnh phúc này con dâng.
Giữa cuộc đời ảo giác,
Con đường tu không hoen.
Vững tâm tôi cất bước,
Một c
õi nào trống không?
~ Guéshé Langri Tangpa ~

Nụ cười hơi thở trên môi
Mắt thương nh
ìn thấu cuộc đời trắng đen
Ta ngồi gom hết n
ão phiền
Đốt thành tro bụi thả miền hư không.
~ Tâm Bửu ~

Tới thì biết tới
Qua rồi cho qua
An với chỗ mình ở
Vui với việc mình làm
~ Khuyết Danh ~

Chọn được đất lành ở thảnh thơi,
L
òng quê vui sướng trọn ngày thôi!
Có khi lên thẳng đầu non thẳm,
Cười lớn âm vang lạnh cả trời!
~ Không Lộ ~

Lần tay tính lại sổ đời
Kiếp người ch
ìm nổi vận thời rủi may
Buồn vui sớm
đổi chiều thay
Ghét thương thế sự tháng ngày thịnh suy
Vô thường c
òn mất đến đi
Bi
ển lòng sóng dậy ai bi nặng lòng
Thu tàn gió chuyển sang
đông
Ai chung tâm sự h
òa đồng tâm tư?
Sang hèn mấy bận hoại hư
Trắng tay danh lợi cũng như bọt bèo
Hơn thua hai chữ giàu nghèo
Lăn thân cơ cực chạy theo kim tiền
Xuân xanh bao nổi ưu phiền
Đến khi tóc điểm an nhiên mong cầu
Cuối đường sanh tử về đâu?
Linh hồn thanh thản bể sầu lắng yên…
~ Bạch Vân Nhi ~

Sống một kiếp người, bình an là được
2 bánh 4 bánh, đi được là được.
Tiền ít tiền nhiều, đủ ăn là được
Người xấu người đẹp, dễ coi là được
Người già người trẻ, miễn khỏe là được
Nhà giàu nhà nghèo, h
òa thuận là được
Ông x
ã về trễ, miễn về là được.
Bà x
ã càu nhàu, thương mình là được.
Tiến sỹ cũng được, bán rau cũng được.
Tất cả phiền n
ão, biết xã là được
Kiên tr
ì cố chấp, biết quên là được
Bạn bè xa gần, nhớ nhau là được.
Không phải có tiền, muốn gì cũng được.
Tâm tốt việc tốt, số mệnh đổi được
Ai đúng ai sai, Trời biết là được.
Tích đức tu thân, kiếp sau cũng được.
~ Khuyết Danh ~

Cỏ dại ven đường
Hồn nhiên điểm nụ
Giữa chút tầm thường
Bao la hội tụ
~ Tuệ Thiền ~

Sống ngày nay biết ngày nay
Còn xuân thu tr
ước ai hay làm gì
~ Khuyết Danh ~

Hư vô, điệu thể vẫn khoe bày
Khắp c
õi sa hà, gió dịu bay
Vui nhất vô vi, ai cũng hiểu
Vô vi, nhà ở chính n
ơi này.
~ Chân Không ~

Mở rộng tâm ra lòng thanh thản
An nh
iên tự tại đời thong dong
~ Khuyết Danh ~

Cõi tâm lộ ánh tr
ăng thiền
Tri ân sâu nặng cơ duyên cuộc đời
Vô ngôn sáng giữa muôn lời
Dấn thân thế sự, chẳng rời Tánh Không
~ Tuệ Thiền ~

Một tay che cả bầu trời
Quyền uy rồi cũng hết thời mà thôi
Mai sau gần đ
ất xa trời
Mới hay cõi tạm chính là trần gian
Linh hồn tội lỗi
đã mang
R
ơi vào địa ngục biết đường nào ra
Khát khao ánh sáng chói l
òa
Mới hay phúc
đức mới là phép tiên.
~ Khuyết Danh ~

Thân thương chiếc áo màu lam
Mặc vào người thấy tánh tham tan dần
An nhiên đang đến thật gần
Tham si sân hận lần lần ra đi.
~ Khuyết Danh ~

Khi xưa chưa học Thiền,
Tôi luôn luôn thấy Tôi,
Từ sáng cho đến tối,
Không bao giờ quên ... Tôi
Từ lúc đang nằm nôi,
Cái Tôi đ
ã có rồi,
Nếu không ai vỗ về,
Là tôi khóc thét thôi.
Sau đó, tôi lớn khôn,
Cái Tôi càng tăng dần,
Tôi luôn muốn được hơn,
Nếu không, sẽ dỗi hờn.
Khi sống trong gia đình,
Tôi muốn tôi làm chủ,
Khi tiếp xúc bên ngoài,
Tôi vẫn muốn có oai.
Nhưng sau khi học Thiền,
Tôi thấy tôi đ
ã sai,
Vì Cô tôi
đã dạy,
Phiền não từ cái Tôi.
Cái Tôi từ tâm ra,
Biết vậy chẳng lơ là,
Dẹp cái Tôi đi thôi,
Vô Ng
ã là không Tôi.
~ Như Thu ~

Lửa tham ghê lắm ai ơi!
Hận sân cũng vậy, đốt người, đốt ta!
Lưới nào bằng lưới si mê,
Sông nào sánh được ái hà sông sâu?
~ Kinh Pháp Cú ~

Có thì muôn sự có
Không thì tất cả không
Có không tr
ăng đáy nước
Đừng mắc có không không
~ Thích Thanh Từ ~

Ở đời vui đạo hãy tùy duyên
Đói đến thì ăn, mệt ngủ liền
Trong nhà có báu thôi t
ìm kiếm
Đối cảnh không tâm chớ hỏi Thiền.
~ Trần Nhân Tông ~

Vâng lời thầy
con đi quét lá,
Lá vàng rơi lả tả khắp nơi.
Lá khô rơi như kiếp một con người,
Giờ phút cuối là về cùng cát bụi...
~ Khuyết danh ~

Phủi tay áo lộng non ngàn
Về nghe hạc trắng vỗ tràn hư không
Thả rơi mấy vạt bụi hồng
Nơi bờ tục lụy bên gi
òng nhân gian
Người từ mấy nẻo quan san
Về mang sắc áo nhuộm vàng tà huy
Khép tờ hoa mộng xuân thì
Mở trang kinh kệ, huyền vi phút này
Người là sứ giả Như Lai
Về gieo tâm hạnh hiển bày chân nguyên
Rồi mai cởi bỏ nghiệp duyên
Qua cầu sanh tử, hoát nhiên bến nào.
~ Diêu Linh ~

Chợt nghe xác cỏ thầm thì
Bụi tâm ch
ưa sạch quét chi bụi trần?
Giật m
ình…nhìn lại giả thân
C
ười…ta còn vướng mấy vần thơ say
~ Song Nguyên ~

Một sớm Xuân tàn hoa rụng hết
Chỉ còn tr
ơ lại một cành không
Ai bảo Xuân đi là Xuân chết
Một đóa vô ưu trổ trong
lòng
~ Tâm Uyên ~

Bỗng một hôm ta mất trớn lỡ đà
Gánh nước đổ, đôi vầng trăng tan vỡ
Trăng biến mất nhưng l
òng ta giác ngộ
Khi nhận ra tòan ảo ảnh trên
đời
~ Ngọc Tú ~

Mới hay hưng thịnh cuộc đời
Thịnh hưng như giọt sương rơi đầu cành
~ Nhất Hạnh ~

Sống
không giận không hờn không oán trách
Sống mỉm cười với thử thách chông gai
Sống vươn lên cho kịp ánh ban mai
Sống chan h
òa với những người chung sống
Sống là động nhưng l
òng không xao động
Sống là thương nhưng l
òng chẳng vấn vương
Sống hiên ngang danh lợi
mãi coi thường
Tâm bất biến giữa d
òng đời vạn biến
~ Thích Hạnh Hải ~

Tôi ngồi ngắm bóng mây Thiền
Bến xưa trời cũ muộn phiền nước trôi
Tôi ngồi một c
õi rong chơi
Ghế không chiều lạnh quán đời rỗng tênh
Tôi ngồi bờ b
ãi lênh đênh
Hồn thơ nặng nghiệp nghe ki
nh lại về
Tôi ngồi tựa pháp tìm quê
đã lâu lầm lạc lối mê man tình
Tôi ngồi quên bóng quên hình
Quên kinh quên kệ quên mình quên ta
Tôi ngồi sầu rụng thành hoa
Tịnh liên chớm nở Mạn
Đà La rơi.
~ Nguyên Cẩn Phạm Văn Nga ~


Thân là cây Bồ đề,
Tâm như đài gươ
ng sáng,
Thời thời siêng lau chùi,
Ðừng
để dính bụi bặm
~ Thần Tú ~

Ngày vắng vang reo chuông Bát Nhã
Đêm thanh dóng dõi kệ Di Đà
Há đạo đâu xa mà nhọc kiếm
Bồ đề kết quả ở l
òng ta.
~ Đào Duy Từ ~

Quét hết vô minh của kiếp người,
Nhặt gom sân hận bụi trần rơi,
Đem về rửa sạch trên sông mộng,
Tô điểm tâm an, tặng lại đời...
~ Hoa Mai ~

Trăng và nước giao duyên từ vô thỉ
Đừng xẻ d
òng sóng dội mảnh trăng tan
H
ãy giữ lấy làn nước êm dòng nước
Và thảnh thởi như gió núi mây ngàn.
~ Hư Huyễn ~


Hằng ngày không việc khác
Mình ta tự hài hòa
Mỗi niệm không lấy bỏ
N
ơi nơi nào trái bày
Đỏ tím do ai đặt
Đồi núi bặt trần ai
Thần thông cùng diệu dụng
Gánh nước bửa củi tài
~ Bàng Uẩn ~

Nếu ai cũng chọn an bình
Khổ
đau để lại cho ai
Đường đời dễ g
ì bằng phẳng
Hoa hồng nào chẳng có gai
Nếu ai cũng chọn thanh nhàn
Não phiền
để lại cho ai
Biết sống trong đời mới khó
Thế nhân ngày ngắn đêm dài
Cái quay búng sẵn trên trời
Lợi danh phú quý trò ch
ơi
Đốt đèn trượng phu quân tử
Cổ kim gương sáng cho đời
Bức màn nhân ngã loanh quanh
S
ương sa ngọn cỏ mong manh
Cửa tử vô thường vẫy gọi
Hết rồi một kiếp trôi nhanh
Biết chia nhau trong cái khổ
Biết chia nhau trong niềm vui
Cân bằng cuộc đời sướng khổ
Ai ai cũng có nụ cười
Cái bè danh lợi cong cong
Giả nhân giả tướng tréo tr
òng
Tiểu nhân lề
nh khênh đón gió
Đại nhân thiên hạ khó t
ìm
Cuộc đời như một trò chơi
Trăm năm rồi cũng tiêu đời
Nghĩa trang xanh r
ì hoang lạnh
Một mai rồi cũng ch
ơi vơi
Hoa thơm trong đời mới khó
Cỏ dại thật dễ lây lan
Một khi gi
ã từ quán trọ
Ùn nhau chật ních suối vàng
S
ao không giành nhau trên đó
Mà nay chui xuống dưới kia
Thẹn thùng thập th
ò lấp ló
Muộn rồi tội nghiệp th
ương chưa!
~ Mặc Giang ~

Khi cần ngậm miệng chớ nói năng
Lúc phải buông tay thôi đừng nắm
Tay biết buông ra miệng biết ngậm
Cuộc đời yên ổn đến trăm năm
.
~ Thích Minh Nhật ~

Ung dung đi giữa đất trời
Đưa tay vỗ đá, đá cười hoát nhiên.
~ Tuệ Nguyên ~

Như đất trời chẳng nói gì
Bốn mùa cây lá
đến thì phải hoa
~ Võ Thanh An ~

Giả sử mình là một gã
điên
Niềm vui không có chẳng ưu phiền
Chả màng kẻ lạ lành hay ác
Đâu thiết người quen dữ hoặc hiền
Cho dẫu đau thương luôn l
ãnh đạm
Ví dù hạnh phúc vẫn điềm nhiên
Nếu mà được vậy đời thanh thản
Th
ì cớ làm chi phải tọa thiền…?
~ Đăng Phong ~

Trăm điều xả vạn điều buông
Thong dong tấc dạ rứa mà vui
Một chút giận hai ch
út hờn
Lận đận cả đời ri cũng khổ.
~ Thiện Siêu ~

Phong cầm ngân nhẹ đầu non
Chim muôn vẫn hót m
ãi còn sắc không
Thập ph
ương như ở trong lòng
Gió lay khóm trúc thong dong mây chiều.
~ Phe Bach ~

Chàng rằng :"Phổ ấy tay nào,
Xưa sao sầu thảm nay sao vui vầy
?
Tẻ vui bởi tại lòng này,
Hay là khổ tận
đến ngày cam lai"?
~ Nguyễn Du ~

Bạch Thế Tôn đây lời khấn nguyện
Xin đập tan đê tiện trong con
Khi vui chẳng muốn vui hơn
Khi buồn đủ sức cho buồn trôi qua.
~ Khuyết Danh ~

Như tảng đá kiên cố gió thổi không lay động,
Người trí tâm an định bất động trước khen chê.
~ Khuyết Danh ~

Mắt sâu hút bóng thiên đàng
Một khung trời nhỏ, lá vàng chợt bay
Người ngồi giữa cuộc đổi thay
Nghe sông núi cạn phút giây vô thường
~ Khuyết Danh ~

Nửa bước xa rời chơn thiện mỹ
Ngh
ìn trùng thất lạc cõi mông lung.
Th
ương ai lữ khách sầu ly biệt,
Khóc kẻ lạc đường gió bụi tung.
Ngân khúc tơ l
òng tâm Bát-Nhã,
Đưa người cập bến phút lâm chung.
~ Hoa Mai ~

Nhẹ chân quét sạch bụi đường làng
Từng cánh hoa thơm... điểm nhụy vàng...
Ngỡ bóng trăng ngà phơi suối ngọc
Nào ngờ...! đường ngập chữ b
ình an...
~ Hoa Mai ~

U tịch núi rừng vọng tiếng ngân
Cho lòng lữ khách thoáng bâng khuâng
Dừng chân rũ áo phong s
ương cũ
Buông danh bỏ lợi thế xuất trần
~ Khải Chánh ~

Có thì có tự mảy may
Không thì cả thế
gian này cũng không
Ví như bóng nguyệt d
òng sông
Thế nên mới biết có không là gì.
~ Từ Đạo Hạnh ~

Trên ngàn đỉnh núi một căn nhà
Một nửa cho mây, một nửa ta
Đêm rồi gió thổi mây đi mất
Tính lại sao nhàn bằng l
ão gia
~ Khuyết Danh ~

Có ngững lúc nghe dòng
đời vẫy gọi
Nỗi tất bậc lo toan cùng cuộc sống
Bỗng đâu vang vọng tiếng chuông ngân
Buông bốn đại quay về bến giác
Trăng tr
òn, sen nở, nụ cười không.
~ CT ~

Hải đảo ở trong ta
Đ
ã có tự muôn đời
Lâu rồi ta quên l
ãng...
Phiền não tận trùng kh
ơi
Hải đảo ở trong ta
Kho báu của vĩnh hằng...
Ngây thơ ôm bọt sóng
Ta nửa đời đi hoang
Ôi! Hải đảo tâm linh
Ta tỉnh thức quay về
Dừng tâm là thấy bến
Thôi rong ruổi si mê
Ôi! Hải đảo tâm linh
Như mùa xuân thanh b
ình
Nh
ư tình thương của mẹ
Xin h
ãy về chốn xưa!
~ Lê Bá Bôn ~

Đã mang lấy nghiệp vào thân
Cũng
đừng trách lẫn trời gần trời xa
Thiện căn ở tại l
òng ta
Chữ Tâm kia mới bằng ba chữ Tài.
~ Nguyễn Du ~

Trăm năm trước thì ta chưa có
Trăm năm sau có cũng như không
Cuộc đời sắc sắc không không
Trăm năm c
òn lại tấm lòng từ bi
~ Phạm Biểu Tâm ~

Ta vẫn như dòng sông.
Thênh thang về biển rộng.
Bận lòng chi
được mất.
Đến, để rồi ra đi.
~ Vô Thường ~


Hai tay buông lỏng sự đời,
Tâm không nhẹ bước xa rời buồn vui.
~ Trương Nguyễn ~


Xưa có thiền sư nọ,
Một sáng, khi thiền xong,
Thấy có con rắn độc
Sắp chết, trôi dưới sông.
Ông lấy một cành củi
Định vớt nó lên bờ.    
Thế mà con rắn ấy
Đ
ã đớp ông bất ngờ.
May nó không đớp trúng.
Thiền sư lại loay hoay
Cố vớt nó lần nữa.
Nó cắn đúng vào tay.
Vì nó là rắn độc,
Nên chỉ một lúc sau,
Bàn tay ông sưng tấy,
Tụ máu và rất đau.
Con rắn yếu, sắp chết.
Ông thì
đứng, thẫn thờ
Vẫn chưa t
ìm được cách
Cứu nó, đưa lên bờ.
Đúng lúc ấy, có việc
Ai đó đi ngang qua,
Thấy thế liền kêu lớn:
“Ôi, thật ngốc, ông già.
Nó là con rắn độc.
Ông cứu nó làm g
ì?
Nó sẽ cắn ông chết.
Sao ngốc thế, thôi đi!”
Thiền sư ngoái đầu lại:
“V
ì tôi đang là người.
Bản chất rắn là cắn.
Bản chất người: Cứu đời!”
~ Thái Bá Tân ~

An nhiên tự tại áng mây bay
Như khói như sương c
õi sắc này
Nh
ư giọt hư vô thành kinh kệ
An tâm nhẹ gót
nến vàng lay.
~ Phe Bach ~

Tâm không diệu dụng
Bất lập nhị nguyên
Duyên lành toả khắp
Rong chơi c
õi Thiền
~ Tuệ Thiền ~

Phải  chăng còn tiếng đàn xưa vọng
Réo rắc luân hồi ở c
õi sau
Mong ta hoá kiếp làm mây trắng
Bay giữa tầng cao thoát nẻo sầu
~ Lê Trọng Minh ~

Tập thành vô tận vô ngần hướng
ý vô tâm tạc mộng trường
~ Bùi Giáng ~

Thu về, trăng sáng tựa lưu ly,
Lữ khách dừng chân, bước vội chi...!!!
Đây chén trà thơm mùi tỉnh thức,
Kính mời tri kỷ cạn vài ly...
~ Hoa Mai ~

Già từ sợi tóc màu mây
Non t
rong giấc ngủ đủ đầy trẻ thơ
L
òng không vướng, mấy khi mơ
Năm canh thẳng giấc ngáy cho vui nhà
Đôi lần bướm hóa thành ta
Ngủ quên dưới cội ta bà nông sâu
Mặc ai bày cuộc bể dâu
Đói ăn, mệt ngủ ấy giàu bản tâm
~ Tôn Thất Phước Hải ~


Hôm qua thì đã...qua rồi
Ngày mai chưa biết đứng ngồi ra sao
Mong chi tr
òn cuộc mai sau
Tiếc chi một giấc chiêm bao xa vời
Tùy duyên
đối cảnh mà vui
Làm thân ông phỗng tiếng lời ngoài tai
Tr
òn một niệm giữa cõi người
Há chăng cát bụi tuyệt vời đó sao.
~ Tôn Thất Phước Hải ~


Cuộc đời như một giấc mơ
Tinh ra m
ái tóc bc phơ trên đầu
Tuyệt mà xanh thẳm ngàn dâu
Gi
ó tung cat bui tìm đâu lối về
Tung chân đá sắc vào hư lộ
Tay vung danh lợi ném bọt khơi
Trắng xóa ngày qua cơn hỉ nộ
Quay về chữ NGỘ thoát thông thời.
~ Ngô Đồng ~

Luôn biết mình dốt
Để gột tính kiêu
Để yêu như mới
Để cởi mối hiềm
Để thêm tinh tiến
Để biến vô thường
Để đường thử thách
Để mạnh dưỡng khí
Để chí an lạc
~ Phạm Thiên Thư ~


Đã biết cảnh hồng trần trôi nổi,
Một ngày nào cát bụi buông xuôi,
Vô th
ương muôn sự rỗ rồi;
Hoa sen chín phẩm là nơi an b
ình.
~ Vạn Hải ~

Tháng ngày chi tiết hôm nay
Còn xuân thu cũ ai hoài làm chi
~ Thiền Lão ~

Viễn ảnh xa vời nơi cố quận
Hướng về Chân Ng
ã, bấy tàn thu
Khô héo Vọng-tâm nào quít quấn
Thiền tâm tất bật , nết duyên tu
Viễn ảnh viển vông nơi bể khổ
Ở trong thi vận, lại thừa trăng
Thiền hành Tự Tánh, rày bao độ
Dào dạt Chân Như, ấn vĩnh hằng
~ Lê Anh Chí ~

Cùng chung một chuyến đò ngang
Kẻ thì sang bến, ng
ười đang trở về
Lái đ
ò lái mãi thành mê
Sang về chẳng biết mình về hay sang
~ Nguyễn Bảo Sinh ~

Trường Giang đi mãi khôn cùng
Bao giờ cho
đến đế cung hỡi người
Gió lành thổi khắp muôn nơi
Mái chèo h
ãy gác ngồi chơi tự tình
~ Phạm Đình Nhân ~

Cất bước đạp tan tam giới mộng
Dừng chân nắm trọn cả càn khôn
Ngồi lại phóng quang trùm pháp giới
Nằm dài duỗi cẳng giáp hư không.
Nh
ìn trước mặt, ở sau lưng
Xin mời xem lại gót chân.
Một vầng vằng vặt giữa trời không
Soi khắp mười phương pháp giới đồng
Không diệt không sanh qua với lại
Chớ bàn thêm bớt có cùng không.
~ Thích Thanh Từ ~

Nếu không có khổ đau
Biết đâu là hạnh phúc
Nhờ mộng mị hôm nào
Ta t
ìm về tỉnh thức
~ Minh Niệm ~

Đâu phải vào cõi thiền là tâm đã tịnh
Khi trong lòng còn v
ướng bụi trần ai.
Cả Đức Phật vẫn hiển hiện buồn vui trên nét ngọc
C
õi phàm trần đâu dễ bảo rằng không!
~ Từ Dạ Linh ~

Đã có trong mình cội gốc Tiên
Vui
đời tranh sống sợ chi phiền
Nh
ìn lên  phía trước niềm tươi sáng
Ngó lại đàng sau nỗi đảo điên
Địa vị đua đ
òi tâm bất ổn
Lợi danh  chối bỏ dạ  bình yên
Khuyên ai chớ
để lòng u uất
Sớm tối tại gia gắng tọa thiền...

Sớm tối tại gia gắng tọa thiền
Phòng không một gác
để dành riêng
Quên đi trước mắt lời dua nịnh
Gác bỏ ngoài tai chuyện xỏ xiên
Biến chuyển đạo đời do tự ng
ã
Tuần hoàn thời tiết vốn thiên nhiên
Một mai ai cũng theo về
đất
Nhắm mắt đi và
o giấc ngủ yên.
~ Võ Làng Trâm ~

Cổng đời hé mở tưởng thần tiên
Dấn bước vào trong mới thấy phiền
Mong ước rất nhiều, tay vẫn trắng
Nghĩ suy cho lắm, óc càng điên
Thời gian sắp hết, đời chưa toại
Sức khỏe gần tàn, mộng chẳng yên
Tiến thoái lưỡng nan,tâm bấ
t ổn
Chi bằng lên núi luyện tu thiền !...
Chi bằng lên núi luyện tu thiền
Tự tại mình ta một chốn riêng
Ph
ơ phất áo mòn, phơi gió giật
Khẳng khiu lưng mỏng, đón mưa xiên
Xác thân phó mặc cho trời đất
Trí óc giao h
òa với tự nhiên
Thanh thản trở về làm cát bụi
Tan vào vũ trụ-cõi bình yên !...
~ Sông Thu ~

Gặp thời truyền đạo độ quần sinh
Chẳng ngại phương xa, tự vươn m
ình
N
ăm trước có người lòng tương tự
Ngày ngày hương khói tối đèn linh
~ Phạm Đình Nhân ~

Tìm Xuân, chẳng thấy bóng xuân sang,
Giày r
ơm giẫm nát đỉnh mây ngàn.
Trở về chợt ngửi hương mai ngát,
Xuân ở đầu cành đ
ã chứa chan.
~ Mai Hoa Ni ~

Gian nan viễn xứ.. thế thôi thà..
Cố quận hoài miên.. cũng sẽ qua..
Thiên định sinh ra.. đời quạnh quá..
C
õi trần nhân đức.. kiếp như là..

Khiêm nhường đá
o kính.. trời răn nhã..
Hữu xạ nhiên h
ương.. ngộ lý ra..
Tâm Phật hiện tiền.. trì hạnh hoá..
Lợi danh hậu kiếp.. tựu thành mà..
~ Kim Tiên Phạm ~

Tôi ngụp trong cõi thế
S
ư ở chốn Huyền Không
Ta chỉ là hạt bụi
Giữa đất trời mênh mông

Sư ăn chay niệm Phật
Gạn đục và khơi trong
Tôi áo cơm tất bật
Suốt một đời long đong

Sư ngắm hoa, thưởng nguyệt
Chốn núi rừng thâm u
Tôi phố phường chật hẹp
Gió tung cát bụi mù

Thơ Thiền sư thoát tục
Thơ t
ình tôi đa mang
Thỉnh thoảng trên sách báo
Sư cùng tôi chung trang

B
ây giờ mới gặp mặt
Danh đ
ã biết lâu rồi
Không không và sắc sắc
Bên nhau
đạo với đời

Sư th
ì còn bận đạo
Tôi th
ì còn vướng đời
Hẹn một ngày thư thả
Ta phiêu bồng rong chơi...
~ Mai Văn Hoan ~

Sống như chuyện pha trà
Cần nấu sôi cái tôi
Bốc hơi điều lo lắng
Pha loãng những muộn phiền
Thanh lọc những lỗi lầm
Nếm h
ương vị hạnh phúc.
~ Vô Danh ~

Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa.
~ Xuân Quỳnh ~

Chánh đạo sá gì trò phong thủy
Chân tâm chẳng sợ sấm hung thần
Phải,
trái, tiền đường xây tháp Phật
Vườn bên, nhà hậu cúng am linh
~ Tuệ Quang ~

Thân như sấm chớp có rồi không
Cây cối xuân tươi thu héo hon
Nh
ìn cuộc thịnh suy, đừng sợ hãi
Thịnh suy ngọn cỏ giọt s
ương hồng
~ Sư Vạn Hạnh ~


Bình sinh lẽ sống nào đâu mộng
Khô
ng hình không sắc cũng không hương
Hồn lặng lẻ êm hồn không sóng
Đạo cũng mênh mông đạo không đường
Thơ tâm không chữ không cần nghĩa
L
òng trong veo không ghét không thương
Hư vô một miền b
ình yên trắng
Không
đi mà vẫn đến muôn phương
~ Lê Lãng Du ~

Kinh điển lưu truyền tám vạn tư, Les textes saints transmis s’élèvent à 84000
Học hành không thiếu cũng không dư,
Mon enseignement n’est ni en moins ni en trop,
Đến nay tưởng lại chừng quên hết,
A ce jour, moi qui croyais avoir tout oublié
Chỉ nhớ trên đầu
một chữ "Như”. Je ne garde dans ma mémoire que le mot «  Tathagata »
~ Hòa thượng Phước Hậu ~

Kinh điển để lại tám vạn tư, Les textes saints légués au nombre de 84000
Học hành chẳng thiếu cũng chẳng
dư, Votre enseignement ne manque ni n’excède
Tiền bối
đà quyết lòng buông xả, Vénérable, vous qui décidez de lâcher prise,
Vô niệm giữ chi ngôn từ
Như Jusqu’à la Non Pensée, pourquoi conserver le terme « Ainsité » ?
~ Bờm ~ Gamin Candide

Thương, ghét - dại, khôn...

Nhân thế xoay vần chuyện ghét, thương
Lúc thì oán giận, lúc tơ vương
Thương trong vướng mắc, thương rồi khổ
Ghét, nhắc tên hoài, ghét lại thương.
- Đã biết có thương là có hận
Thì đừng lận đận ghét cùng thương!
Mong sao sống nhẹ nhàng thương, giận
Để thoát ra ngoài khổ ghét, thương..
***
Thiên hạ đua nhau tính dại, khôn
Biết đâu là dại, biết đâu khôn?
Khôn trong tham dục, khôn tìm dại
Dại chốn tu hành. Dại hóa khôn.
- Đã biết có khôn là có dại
Thì thà đừng dại cũng đừng khôn
Mong sao giữ tánh không khôn dại
Để bước ra ngoài chốn dại khôn.

Như Nhiên -
Thích Tánh Tuệ

Làm người có dại mới nên khôn,
Chớ dại ngây si, chớ quá khôn.
Khôn được ích mình, đừng rẽ dại,
Dại thì giữ phận chớ tranh khôn.
Khôn mà hiểm độc là khôn dại,
Dại vốn hiền lành ấy dại khôn.
Chớ cậy rằng khôn khinh kẻ dại,
Gặp thời, dại cũng hoá nên khôn.

Nguyễn Bỉnh Khiêm

Im lặng sấm sét

- Im lặng không phải là câm
Im lặng là để Quán tâm của mình,
- Im lặng không phải bất bình
Im lặng để khỏi sự sinh trùng trùng.
- Im lặng để sống đại hùng
Thắng mình hơn thắng ba quân bên ngoài.
- Im lặng, chẳng hơn thua ai
Im lặng là để tâm này
thênh thang..

Le Silence assourdissant

Être silencieux n’est pas la mutité
Mais pour mieux visualiser son esprit,
Être silencieux n’est pas du mécontentement
Seulement pour éviter les réactions en chaîne.
Être silencieux pour vivre un moment d’héroïsme
Celui de vaincre soi-même au-delà du triomphe extérieur.
Être silencieux, n’est pas
se comparer aux autres
Plutôt pour nourrir son esprit de son
Immensité
( Auteur inconnu - traducteur tmđ )

Chốn nào cũng là đường về
Nơi nào cũng là cố hương
Xưa nay là việc hiện tại
Nào đâu phải đợi suy lường

Thiền Sư Bổn Như

Xưa nay nào có đường đi
Nơi không có, tìm chốn gì
Chân lý ngay trong Thực tại
Suy diễn liền bị Vọng che

Bờm







Proverbes célèbres / Những Câu Châm Ngôn bất hủ


Homme plaideur, homme menteur
Kẻ
nói láo thường ngụy biện

La 1ère punition du Menteur est qu’il n’est pas cru même quand il dit la vérité
Hình phạt thứ nhất của  kẻ nói láo là bị
ngưi đời không tin ngay cả khi nói thật

Sa 2è punition est qu’il n’arrive à croire en personne
Hình phạt thứ nhì là hắn không bao giờ tin ai cả

Un menteur est toujours prodigue de serments et de sermons envers les autres
Tên láo khoét bao giờ cũng giàu hứa hẹ
n và khuyên răn dy đời kẻ khác

Mieux vaut être muet que d’être menteur, source de mépris
Thà câm còn hơn là nói láo, b ngưi đời khinh chê

Quand on a découvert qu'un ami est menteur, de lui tout sonnera faux, même ses vérités.
Khi ta khám phá anh bạn ta là kẻ dối trá, tất cả gì nơi anh ta đều trở nên gian dối, ngay cả sự thật của anh ta.

On ne se sent point menteur quand on a l'habitude de l'être.
Ta tự không thấy mình nói dối khi ta quá quen nói láo thuần thục

La langue de vipère ne peut provenir d'une âme de Bouddha
Khẩu xà khó từ Tâm Phật



 
 
Retourner au contenu | Retourner au menu